Cách dạy con hàng ngày, Gửi đến các bà mẹ có con trượt cấp 3, trượt đại học.

Thảo luận trong 'Kỹ năng sống' bắt đầu bởi Anh Huy, 31/7/17.

1,275

  1. Anh Huy Hạnh phúc là sẻ chia

    Trượt cấp 3 các em nên học gì tiếp?



    Học bổ túc, học nghề, học dân lập, hay đi làm? bài viết này tôi lấy cảm hứng từ chị gái tôi có con trượt cấp 3.

    Cách dạy con hàng ngày, Gửi đến các bà mẹ có con trượt cấp 3 hay trượt đại học..jpg

    Đừng học bổ túc



    Rõ ràng các con trượt cấp 3 đa số là khả năng học hành của các con yếu, các con sẽ không thích học, cha mẹ đừng buồn vì điều đó bởi vì các em giỏi ở lĩnh vực khác. Nhiều người thành công không học hành giỏi dang, thậm chí học rất dốt. Họ không thành công trên con đường học vị nhưng họ thành công trên đường đời. Và có phải đa số bố mẹ đều mong con học hành giỏi dang là để sau này thành công trên trường đời? Tất nhiên, có một số phụ huynh hướng con theo con đường chính trị thì phải học lấy bằng cấp để làm đẹp profile rồi!

    Tại sao ba mẹ muốn cho trẻ đến trường? Phải cho đi học dân lập, bổ túc lấy cái bằng cấp 3 sau này xin việc cho dễ.


    • Học lấy bằng để sau này xin việc cho dễ.
    • Đến trường cho nhà trường quản lý kẻo ra xã hội hư hỏng.
    • Hàng tá những nguyên nhân khác
    Học để lấy bằng đi xin việc thì sau này cũng chỉ là người làm thuê, vất vả. Học để lấy kiến thức và có kỹ năng sống, các em mới nên người.
    Chưa có một kết quả điều tra nghiên cứu của một cơ quan độc lập nào nhưng theo phỏng đoán ngớ ngẩn của tôi thì chắc phải đến 90% các bậc phụ huynh tư duy: cho con học lấy bằng để mai này dễ xin việc. Như vậy là chúng ta đã đóng đinh vào đầu các em lúc nào cũng học để xin việc, không thấy mấy học sinh nào tư duy học để sau này làm chủ cả.

    Còn nhỏ quá, sợ ra xã hội hư hỏng?



    15 tuổi không quá sớm để va chạm xã hội, các nước phát triển nhiều em nhỏ 16 tuổi đã có những dự án khởi nghiệp cho riêng mình. Nếu các con không thích hoặc không có khả năng học hành thì tốt nhất cho con làm theo niềm đam mê, sở thích của con.

    Hãy để con được chọn theo sở thích. Đừng bao giờ cấm con theo sở thích, con cái rất ít nghe lời cha mẹ, hãy để cuộc đời dạy cho chúng biết.



    Đừng nói: “tao cấm mày theo cái đó”, dù bố mẹ có không thích thì có thể không động viên nhưng đừng cấm con, hãy nói: “con có thể thử làm xem, nhưng làm cái đó có thể sẽ abcxyz” (mục đích là để cảnh báo cho con biết rủi ro có thể xảy ra thì sẽ như thế nào). Nếu kiềm chế được sự bực tức cha mẹ có thể nói thêm để con yên tâm: “Dù kết quả có ra sao thì cũng nói cho bố mẹ biết, vì biết đâu bố mẹ có thể giúp con”. Mục đích là để con có tinh thần điểm tựa và cảm nhận được tình yêu thương của gia đình. Đôi khi vì cảm động mà đứa trẻ có thể sẽ nghe lời cha mẹ.

    Các con còn nhỏ, đôi khi cũng chưa rõ sở thích thực sự của mình, nay thích cái này mai thích cái khác, hãy cứ để con tự chọn theo sở thích, còn trẻ các con có cơ hội thử nghiệm, một vài năm sau các con sẽ có lựa chọn đúng đắn cho sở thích của mình. Tôi đảm bảo chỉ sau 3 năm các con sẽ trưởng thành hơn những đứa trẻ đỗ cấp 3 cùng thời. Và nếu thuận lợi thì sau này các em chắc chắn sẽ là những người thành công trước tuổi 30. Các em sẽ là những người nghỉ hưu sớm và tận hưởng cuộc sống. Trong khi đó những đứa trẻ đỗ cấp 3, đỗ đại học vẫn đang chật vật xin việc làm, lấy vợ lấy chồng thêm nhiều gánh nặng cuộc sống, cuộc đời vất vả vì thiếu kỹ năng sống và bởi cha mẹ bao bọc quá nhiều.

    Đừng bao giờ mắng chửi con dốt, rằng mày không bao giờ làm được cái trò trống gì cả



    Câu chuyện của một tỷ phú mà tôi không nhớ tên, ông đã bị cha của mình nguyền rủa và đuổi ra khỏi nhà vì sự vô dụng, nhưng mẹ của ông luôn động viên và nói rằng: “Mẹ tin con của mẹ chắc chắn là người tài giỏi”. Chính vì niềm tin của mẹ là động lực thắp lên niềm hy vọng để sau này cậu bé ấy trở thành tỷ phú.

    Bố mẹ phải là điểm tựa nghị lực và phải là ngọn lửa tích cực để thổi lên hy vọng và sự cố gắng cho các em. Mẹ tôi cũng thường mắng tôi khi tôi còn nhỏ, bà không bao giờ tin tôi có thể làm được điều gì khá khẩm, thời đi học trong mắt mẹ, tôi chỉ là một đứa dốt nát (con xin lỗi vì đã nói ra điều này, với con, mẹ vẫn là người phụ nữ có tấm lòng bao la dù con cái có thế nào đi nữa). Tôi thấu hiểu điều đó, vì sự tự ái mà tôi cố gắng. Nhưng không phải đứa trẻ nào cũng nghĩ như vậy, có những đứa trẻ bị hằn sâu bởi những lời mắng chửi và lâu dài chúng sẽ tin rằng chúng thực sự kém cỏi.

    Một kì thi, cũng giống như một trận bóng đá, khán giả cần hô “cố lên, tự tin chiến thắng” chứ không ai hô “chúng mày sẽ thất bại, và chúng mày sẽ chẳng làm được gì đâu”. Cuộc sống hàng ngày cũng vậy cha mẹ cần là người khán giả trung thành, tích cực và luôn hoan hỷ các con mình sẽ làm được. Tin con để thắp lên ngọn lửa tinh thần trong con chứ không phải ép con thành áp lực.


    Tôi không phải là người có kinh nghiệm trong dạy con, lúc tôi đang viết ca khúc này con tôi vẫn còn nhỏ, cháu mới gần 2 tuổi. Bài viết này tôi viết dưới góc nhìn của người làm con và 1 phần góc nhìn của người làm cha mẹ. Bài viết này không cổ súy cho việc bỏ học, tôi muốn các bạn hiểu thực tế và áp dụng đúng vào hoàn cảnh của mình sao cho phù hợp.

    Anh Huy
     
    Quan tâm nhiều

Chia sẻ trang này

Đang tải...