Muốn khởi nghiệp phải biết chọn bạn mà chơi

Thảo luận trong 'Khởi nghiệp' bắt đầu bởi Anh Huy, 1/8/16.

1,416

  1. Anh Huy Hạnh phúc là sẻ chia

    Có nhiều người ngay từ khi sinh ra khởi nghiệp đã là ước mơ của họ, một số người khác thì do hoàn cảnh xô đẩy, ví dụ như: gia đình nghèo khó quá không cam chịu số phận, hoặc có thể do ở trong môi trường mọi người làm kinh doanh nên bị ảnh hưởng... Người thành công sẽ động viên nếu bạn muốn khởi nghiệp, người bình thường sẽ nói cho bạn những rủi ro khiến bạn khiếp sợ mà từ bỏ.

    Mình xin chia sẻ kinh nghiệm từ bản thân mình như thế này. Nhà mình rất nghèo, xung quanh người ta có hết ti vi rồi nhà mình mới có điện để dùng, nước thì phải đi xin vì nhà không có tiền khoan giếng, bữa cơm hôm nào có đậu hoặc tóp mỡ đã gọi là có cái ăn. Chẳng sung sướng gì khi nhà nước cho mình cái giấy chứng nhận hộ nghèo, thấy nhục nhục. Đó là một lý do mình xác định phải kinh doanh kiếm tiền.

    Nhưng điều đó cũng chưa đủ mạnh để mình dám đứng lên khởi nghiệp bởi vô vàn những lý do như: gia đình không ủng hộ, không có vốn, chưa đủ kinh nghiệm... đó chỉ là lý do biện minh cho sự kém cỏi của mình khi nói về chuyện khởi nghiệp. Có những lúc khởi nghiệp nó bùng cháy tưởng chừng có thể làm ngay được, nhưng rồi lại vụt tắt. Lý do ư, khi mình xin được một công việc ổn định với mức lương hơn chục triệu mỗi tháng là lúc cái ước mơ khởi nghiệp chỉ còn le lói, cuộc sống an phận chìm vào cùng bạn bè đi nhậu, đi chơi, mua sắm đồ công nghệ... sau mỗi lần nhận lương.

    Cuộc sống sẽ cứ như thế nếu không có một ngày mình gặp được một bạn trẻ kém mình 6 tuổi. Đó là một chiều tháng 8/2013, lúc đó đang là tháng 7 âm lịch, cái tháng cô hồn mà làm gì người ta cũng tránh thì tôi lại hẹn gặp bạn ấy để trao đổi công việc kinh doanh chúng tôi gặp nhau để trao đổi công việc. Trước mặt tôi là cô gái mới 22 tuổi nhưng đã là giám đốc của cả một trung tâm ngoại ngữ ngay từ khi mới ra trường. Cô gái kể, ra trường em đi làm thuê nhưng người ta cứ giao cho em những công việc mình không thích, em thì muốn được làm theo sở thích của mình, muốn tự lập, không muốn phụ thuộc ai cả. Bạn bè em chúng nó được bố mẹ chiều sướng lắm, giờ này nó vẫn vi vu đi chơi còn em thì tất bật với lớp học đến tận 10 giờ đêm, người yêu em nhiều lúc cũng đòi bỏ em, nhà em thì cũng có điều kiện nên bố mẹ không muốn em vất vả nên cứ bắt em về làm công ty gia đình, nhưng em muốn tự lập.

    Lúc mới làm em phải bán hết cả xe, từng cái tấm vách nhôm ở lớp học là em tháo ở phòng em ở nhà mang ra lắp vì không có tiền thuê làm. Em thất bại 3 lần và phải thay đổi liên tục 3 cơ sở trong 3 tháng đầu.

    Đến đây tôi như người mất hồn vì mải miết nghĩ về mình và mình quyết tâm phải làm điều gì đó để thay đổi hiện tại. Rồi tôi tham gia các câu lạc bộ doanh nhân, có người hoàn cảnh khó khăn hơn tôi, thậm chí có cả người khuyết tật, đến đây tôi mới thấy 28 tuổi tôi đã quá già để khởi nghiệp vì có quá nhiều người trẻ thành công trước tuổi 30, điều quan trọng hơn tôi nhận ra mình quá kém cỏi còn không bằng những người khuyết tật, họ chỉ khiếm khuyết một phần nào đó trên thân thể còn tôi, tôi lành lặn về cơ thể nhưng khuyết tật cả tâm hồn. Ở đây tôi gặp được nhiều tấm gương, tìm được nhiều chân lý, những chân lý mà những người bạn nhậu, bạn chơi, những người bằng mình, kém mình, khiến mình hoang tưởng rằng mình đã giỏi và bằng lòng với cuộc sống.

    Gặp những người đi làm thuê hay nói xấu lãnh đạo, sự bon chen trong công ty, hay than trời và kêu cuộc sống bế tắc không thể nào cho bạn động lực, điều duy nhất chúng ta học được ở họ chỉ là thói ích kỷ, nhỏ nhen, cạnh tranh bẩn thỉu, sự bế tắc. Tôi nhận ra cuộc sống thực sự không phải là đi làm thuê để cả cuộc đời bị điều khiển bởi người khác, chẳng lẽ mình sinh ra để người khác sai khiến hàng ngày và đổi lấy những đồng tiền duy trì cuộc sống sao?
    "Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mình sẽ sống"

    upload_2016-8-1_11-27-46.png
    Tôi học được bài học đầu tiên trong tất cả các bài học đó là bài học làm người. Họ chỉ cho tôi cách tự chủ trong mọi hoàn cảnh, cách mài nhỏ những khó khăn làm cho chúng tan biến. Họ dạy tôi triết lý nhân quả cho đi không cần nhận lại và lại nhận được rất nhiều. Tôi học được giá trị của những tình bạn thực sự là dang tay giúp đỡ nhau lúc khó khăn chứ không phải là những người bạn uống nhiệt tình trên bàn nhậu và đi tăng 2, tăng 3 đến những quán mát xa, mát gần, qua giờ giới nghiêm. Tôi học được sự khiêm tốn không cao ngạo tự phụ, học được cách nhẫn nhịn và lắng nghe...

    Tôi không có ý chỉ trích hay chê bai những người bạn không cho mình những bài học, ý của tôi là nếu bạn muốn thành công thì cần tìm đến những người thành công thì mới có thể thành công, không ai dám đảm bảo rằng một đứa trẻ chơi với đám bạn bè xấu thì nó sẽ ngoan, không trộm cắp, nghiện hút... Những người bạn thành công luôn cho ta động lực và bài học để thành công giống như họ, người thành công luôn muốn nhân bản tạo ra nhiều bản sao thành công như họ, những người bạn bình thường họ cũng vậy nhưng họ chỉ giúp chúng ta trở thành những người bình thường, thậm chí là tầm thường mà thôi.

    Muốn thành công phải tìm cho mình những người bạn trở thành những người thầy!

    Anh Huy
     

Chia sẻ trang này

Đang tải...